Mai sau sẽ có ngày tôi chết

Xin hãy vì tôi nở nụ cười

Nụ cười vì biết tôi đã sống

Với bao nhiệt huyết của tim tôi

Xin hãy nhớ tôi bằng kỷ niệm

Qua những yêu thương với cuộc đời

Bàn tay tôi lỏng ra những ngón

Vì tôi không có gì mang theo

Mọi sự trên đời vô ý nghĩa

Trần gian chỉ là chốn rong chơi

Xin nhìn nét mặt tôi thanh thản

Không còn thù hận với thế gian

Xin nhìn đôi mắt tôi khép kín

Để biết tôi không tiếc cuộc đời...

Khi tôi chết xin mọi người vui vẻ

Xin đừng nhang nến và hoa quả

Cũng đừng kinh kệ với mõ chuông

Cho tôi nghe những bản tình ca

Của bao người nghệ sĩ tài ba

Những nhạc khúc hay, rung động mãi

Hàng triệu con tim chung một nhà

Những bài ca đó: gia tài mẹ

Tài sản tinh thần của chúng ta

Lúc sống, nhạc là người bạn quý

Qua đời, âm nhạc: cỗ xe tang

Ru tôi chìm vào giấc mộng vàng

Cho tôi an nghỉ, an nghỉ mãi

Để linh hồn thôi hết đi hoang

Rồi hãy mang tôi lên đồi thông

Tro tàn rải rắc với ngàn thông

Hồn tôi phảng phất cùng mây gió

Cát bụi lại về chốn hư không...

Popular posts from this blog

“Hai Ngàn Năm Một Thuở, chứng từ của một số người công giáo ”

Điểm sách Hoa Sen và Lượng Tử (Phần hai-tiếp theo kỳ trước)

Điểm Sách Hoa Sen và Lượng Tử “The Quantum and the Lotus”